Anh chỉ muốn ngủ với em, còn yêu thì không

TÂM SỰ
Chia sẻ cùng bạn bè :


Đã lâu rồi tui mất cảm giác yêu một cách thực sự vì lý trí lấn át. Thế nhưng khi đọc bài viết này, tui không thể kiềm được và khóc nức nở. Tội ơi là tội, phận nữ sao khổ quá.

ANH MUỐN NGỦ VỚI EM, CÒN YÊU THÌ KHÔNG

Tôi lớn lên ở một vùng quê nghèo ven biển. Năm tôi đỗ đại học, tôi vẫn nhớ những giọt nước mắt của mẹ xin tôi đừng đi vì gia đình tôi không thể theo được trường của con học.Còn bố thì trầm ngâm không nói gì hơn, vì những gì cần nói mẹ đã nói hết trong nước mắt.

Để bố mẹ yên lòng, ngay sau tháng đầu tiên lên Hn tôi bắt đầu đi làm ngập mặt. Từ bưng bê, phục vụ, trực tổng đài… đi sớm về hôm, chẳng quản ngại việc gì.

Sau đó nhờ một số anh chị trong trường chỉ bảo, tôi bắt đầu bén duyên với nghề mẫu ảnh. Cuộc sống tôi cũng đỡ vất vả hơn từ đợt ấy. Đôi khi còn dư dả gửi về cho gia đình.Tôi tự hào vì đến giờ phút này, những đồng tiền tôi kiếm được là tiền sạch hoàn toàn.

Phận hồng nhan bạc phận

Và trong một lần làm việc, thì tôi gặp anh.

Đáng lẽ cũng không có gì đặc biệt lắm nếu như đến phút cuối tôi không may vô ý làm rách chiếc đầm. Xung quanh, người thì cười đùa trêu chọc, người thì hau háu nhìn vào phần da thịt của tôi đang lộ ra. Riêng anh, nhanh chóng cởi áo sơ mi choàng vào người tôi và trấn an.

Buổi chụp ảnh kể thúc, tôi vẫn nhận được khoản thù lao như bình thường, nhờ quen quản lý, tôi không phải đền tiền chiếc váy. Giá trị của chiếc đầm hôm đó tôi mặc bằng cả một tháng chi tiêu của một đứa sinh viên nghèo.

Tôi không kịp cảm ơn vì anh đã về trước vì có lịch chụp ảnh ngay sau đó, cũng may quản lý cho tôi contact để liên lạc với anh.Và thế là tự nhiên hai đứa bắt chuyện với nhau…

Đầu tiên chỉ là hỏi han về cuộc sống, công việc, học hành. Anh chia sẻ với tôi rất nhiều kinh nghiệm về nghề mẫu ảnh, những chuyện anh đã trải qua, những cám dỗ trong nghề…

Sau đó dần dần hai đứa trải lòng nhiều hơn về quá khứ, ước mơ về tương lai.

Rồi cuối cùng, việc hai đứa nói chuyện với nhau mỗi tối trước khi đi ngủ trở thành một thói quen không thể gỡ bỏ được.

Và tôi cũng quên mất việc phải trả áo lại cho anh…Chiếc áo đó, tôi không dám đem đi giặt, gấp gọn gàng ngay ngắn và để ở bên cạnh gối.
Cả hai hình thành một mối quan hệ không tên, không phải bạn thân, chẳng phải anh em, càng không phải người yêu.

Anh hiểu tôi đến lạ thường, anh cho tôi cảm giác bình yên, êm ấm … Tôi cảm nhận được mình có thể dựa vào anh và cũng tin rằng anh sẽ nghĩ như vậy.

Trước giờ tôi chưa từng tự ti về bản thân với một ai, kể cả nyc của tôi cũng là người khá trưởng thành và thành đạt. Bởi lẽ tôi tự cho rằng bản thân tôi dù không phải là tiểu thư cành vàng lá ngọc gì nhưng cũng có chút nhan sắc, lại là đứa biết cư xử, thông minh,nhạy bén.

Xem Thêm :  100 – 1 = 0: Đạo lý ai cũng cần biết để không bị làm ơn mắc oán

Thế nhưng lần này, trước anh, mọi sự tự tin của tôi biến mất. Sự tự ti về bản thân trong tôi trỗi dậy mạnh hơn bao giờ hết. Tự ti vì xuất thân, trường lớp, tự ti vì xung quanh anh thừa mứa những đứa con gái thông minh sắc sảo hơn ngàn vạn lần tôi. Tự ti về quãng thời gian ấu thơ cơ cực chạy theo từng chiếc thuyền thúng hôi cho đầy rổ cá con…

Anh không ngỏ lời…
Còn tôi thì tự ti…
Thế nên mối quan hệ của chúng tôi cứ lưng chừng ở đó.
*

Nhưng càng về sau, tôi nhận ra tôi có tình cảm anh nhiều hơn, một tình yêu đơn phương không có lối ra. Thôi thì trâu không đi tìm cọc thì cọc tự đi hỏi trâu vậy. Tôi tự ý mua sẵn một chiếc áo sơ- mi giống hệt của anh, định bụng kiếm cớ mang trả rồi nói hết tất cả. Hoặc chẳng còn gì, hoặc có tất cả chứ chẳng muốn mối quan hệ mãi mãi không rõ ràng như vậy.

Phận hồng nhan bạc phận

*
8h tối, tôi ngồi đối diện anh, xinh đẹp nhất có thể. Một quán ăn hạng trung nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm được bằng tiền tích góp của mình. Rượu vang đã khui nắp, mỗi chúng tôi đều đã lâng lâng hơi men say.

Tôi vẫn nhớ ánh nến ngày hôm đó là một ánh nến lấp lánh rực rỡ hơn bao giờ hết. Đến lúc tôi nói lời tỏ tình, vị nhạc công ngân vang từng giai điệu thánh thót của bài hát The First Moment | Martina Mcbride, mỗi nốt nhạc như làm rung động cả tâm hồn người đang say…
.
Đoán xem, anh trả lời tôi thế nào ?
Không, các bạn không đoán nổi đâu.

  • Anh muốn ngủ với em, chứ không muốn yêu em.- Anh bình thản trước cảm xúc hỗn độn của tôi.
  • Cái gì cơ.- Tôi sốc.

Anh đặt một ngón tay lên môi tôi ra hiệu im lặng. Rồi anh bắt đầu kể lại lần đầu tiên gặp tôi, anh nghĩ tôi là một cô bé hấp dẫn và anh hoàn toàn có thể “ăn” được.

Vì lẽ đó mà anh đã tỏ ra ga- lăng với tôi ngay lần đó để gây ấn tượng rồi mới làm quen nói chuyện với nhau. Anh khẳng định, anh không phải là một người yêu tốt, ít nhất là ngay lúc này, anh có thể ngủ với bất kì cô gái nào mà anh thích miễn đó là mối quan hệ song phẳng không ép buộc, có nhiều người sẵn sàng lên giường với anh để đổi lấy một bộ ảnh và ngược lại, anh sẵn sàng đổi những thứ anh có để chiếm lấy thể xác một cô gái…

Xem Thêm :  Người đàn bà ly hôn: Mặc kệ miệng đời, chỉ tôi biết mình bình yên là đủ

Chính vì thế anh không có niềm tin để yêu một người trong nghề. Tôi bật cười chua chát hỏi lý do vì sao muốn ngủ với tôi mà lại từ chối tình cảm của tôi, sao không lừa dối nốt đến cùng đi.

Anh lắc đầu :

Anh rất muốn em,nhưng chỉ là cảm giác muốn thử một lần với một cô gái xinh đẹp mà thôi. Càng nói chuyện với em, anh càng nhận ra em là một chỗ dựa tinh thần tốt mà anh chưa từng có trong cuộc đời.

Cả anh, cả em đều không khó để kiếm một đối tác trên giường, nhưng chắc chắn sẽ rất khó để kiếm một đối tác trong tâm hồn. Nếu có thể anh vẫn mong anh và em còn là tri kỉ của nhau. Nếu em cứ tiến tới, rồi anh cũng sẽ xiêu lòng, nhưng anh dốc hết lòng mình nói với em sự thật để em hiểu nếu mình yêu nhau là sẽ tự chôn vùi mối quan hệ này.

Đây là ranh giới của cả hai. Anh muốn ngủ với em, chỉ cần đạt được điều đó, anh sẽ tìm cách đẩy em đi để không bị ràng buộc trong một mối quan hệ. Nhưng hiện giờ, anh không cam tâm đánh đổi một người có thể tâm sự với anh hàng ngày chỉ để lấy một người ngủ với anh vài đêm.

Rồi anh lặng lẽ bỏ đi.

Ngày hôm đó tôi như người điên. Lúc cười, lúc khóc.Khóc vì hóa ra mình ngộ nhận. Cười vì anh dám nói thật để không phải làm tổn thương tôi.

Sau này, thời gian trôi qua, vết thương cũng khép lại, tôi cũng kiếm được người đàn ông là chỗ dựa cho đời mình, cũng chính là anh quản lý của buổi chụp ảnh hôm đó. Còn anh, sau buổi nói chuyện đó, tự nhiên mối quan hệ cứ nhạt dần, nhạt dần rồi lặng lẽ biến mất khỏi đời nhau.

Có lần tôi đem chuyện của anh kể với người yêu, lão ôm bụng cười bò lăn bò càng rồi nói

Chịch choạc đ’ gì cái thằng ấy, nó chưa bao giờ chịch con nào đâu, nó chỉ thích thông ass anh thôi, đợt ấy nó biết là anh thân với em nên cố tình tiếp cận em để tán anh đấy. Sau này chúng mình yêu nhau nó mới chịu thôi. Thằng hãm, dai như đỉa đói, đêm nào nó cũng đòi chụp hình showcam với anh >…< sợ VC

😂😂😂😂

Sưu tầm trên mạng. Đoạn kết thật là hãm….



Chia sẻ cùng bạn bè :