Mối tình ba năm kết thúc bằng chuỗi tin nhắn dài mà không nhận được hồi đáp

TÂM SỰ
Chia sẻ cùng bạn bè :


Chắc hẳn giờ này anh đang cắm cúi vào đống tài liệu nhàm chán, chất thành đống trắng xóa trên chiếc bàn bằng gỗ thông, và lá thư nhỏ xíu, mỏng tang này của em có nguy cơ bị lũ tài liệu đó nuốt chửng, khiến anh không tài nào chạm tới được.   

Vậy cũng tốt, mong là cậu thư kí ngốc của anh sẽ bỏ quên lá thư này ở đâu đó trong phòng làm việc, để anh mãi mãi đừng bao giờ xé cái phong bì ra.

Em viết cho anh những dòng này khi vừa uống hết một ly rượu vang nhỏ trên chuyến bay vào Sài Gòn – cái vùng đất nóng quanh năm suốt tháng mà anh thề sẽ không bao giờ đặt chân tới lần thứ hai sau khi phát ốm vì nắng. Em muốn đến Sài Gòn, bởi chắc chắn em sẽ không bao giờ đụng mặt anh ở đó.

biet dau ha noi ma em quay ve da khong con anh dung doi

Ảnh minh họa: Gia Huy

Em còn ở Hà Nội thì hai đứa mình còn gặp nhau dài dài, anh nhỉ?

À, em vẫn chưa bỏ được tính lan man khi nói chuyện, nhất là nói chuyện với anh. Anh lúc nào cũng nhắc em, “Nói chuyện với ai thì nói ngắn gọn, có đầu có cuối, rồi chấm hết chuyện giùm. Em nói dài, nói dai lại thành nói dại, mà nói dài thế chỉ có anh mới đủ kiên nhẫn đọc từng chữ, từ đầu đến cuối, chứ người khác thì còn lâu.”

Em cứ nghĩ may thế, cuối cùng mảnh đời bi đát đầy rẫy những pha khó lường của em đã tìm được bến đỗ an toàn là một chàng trai đủ kiên nhẫn đọc hết những tin nhắn dài dằng dặc của em.

Xem Thêm :  Người vợ thông minh trị chồng thường xuyên lấy cớ đi làm về khuya

Nhưng không. Đời không như là mơ, cuối cùng kết thúc cuốn tiểu thuyết vẫn là em đi Sài Gòn, còn anh không thèm đọc nốt mấy tin nhắn dài khoảng mười lăm xăng-ti-mét em gửi cho anh trên Facebook.

Chúng mình đã chia tay nhau như thế đấy, mối tình ba năm kết thúc bằng một chuỗi tin nhắn dài dằng dặc mà đối phương sẽ không bao giờ reply lại.

Em trông ra cửa sổ. Máy bay bay cao lắm rồi, chẳng còn nhìn thấy ở dưới nhà cửa thu bé lại ra sao, chỉ còn bồng bềnh những mây và ngập tràn toàn nắng nhạt. Lời bài hát “Trên ô cửa máy bay” của ca sĩ Phùng Khánh Linh ngày trước đôi mình từng nghe cứ nhảy nhót trong đầu em:

Này em ơi, thôi đừng buồn, anh sẽ lại gặp em sớm thôi

Mùa đông sang xuân lại về , anh sẽ chạy nhanh đến bên em

Để ôm em thật lâu,

Để hôn em thật sâu

Người anh yêu nhất và thương nhất là em

Hình như chúng mình sẽ chẳng gặp nhau nữa anh nhỉ. Lúc chia tay, em đã nghĩ, mình sẽ chẳng yêu ai, chẳng để ai bước vào tim mình nữa.

Em sẽ đi đến một nơi thật xa, trong một khoảng thời gian thật dài mà không dùng đến lịch để bàn, làm hàng đống việc, tham gia thật nhiều dự án.

Rồi một ngày em sẽ nhận ra ngần ấy ngày đã qua kể từ hôm chia tay rồi đấy, và bất ngờ quay về bên anh, cười thật vui vẻ và chúng mình lại đan mười đầu ngón tay vào nhau như chưa hề có cuộc chia ly nào.

Nhưng đó chỉ là do em tưởng tượng, còn xác suất tương lai xảy ra như vậy, chắc chỉ một phần tỷ.

Xem Thêm :  Làm sao để có được hạnh phúc gia đình?

Bởi biết đâu Hà Nội mà em quay về, đã không còn anh đứng đợi?

Biết đâu anh lại mở cửa trái tim lần nữa, để đón tình yêu mới?

Phải rồi, nhắc đến tình yêu mới, em cũng có đôi lời muốn căn dặn anh trước lúc em biến mất khỏi cuộc sống vội vã của anh đây.

Cô gái mà anh sắp yêu, cái cô gái may mắn nhất quả đất ấy, hãy học cách trân trọng và học cách xóa toàn bộ những gì về em còn lưu lại trong điện thoại hay máy tính của anh. Cũng như em, cô ấy sẽ buồn lắm đấy!

Hãy học cách nắm bắt tâm lý phụ nữ. Anh biết không, khoảng cách giữa việc anh nắm chặt một bàn tay và trói buộc một tâm hồn, chỉ là sợi chỉ mong manh, nhỏ xíu mà thôi.

Sau cùng, hãy học yêu, một lần nữa. Dù đôi khi anh đi qua những góc phố mình từng qua, đứng dưới ánh đèn thân thuộc mà lần đầu tiên ta hôn nhau ở đó…

Đừng để bụng, cũng đừng bất chợt nhíu mày khi nhớ về thứ gì đó.

Em và anh, nhớ nhau đến mấy cũng không còn là của nhau nữa rồi.

Cám ơn anh, vì suốt ba năm qua đã đọc hết hàng trăm nghìn tin nhắn dài lê thê của em.

Yêu quý anh như một người bạn cũ.



Chia sẻ cùng bạn bè :